“Hội chứng” bắt đền bệnh viện

Những người công tác trong các bệnh viện (BV) thật sự đau lòng và chia sẻ với người nhà khi có bệnh nhân tử vong.
Những người công tác trong các bệnh viện">bệnh viện (BV) thật sự đau lòng và chia sẻ với người nhà khi có bệnh nhân tử vong. Bất kể vì nguyên nhân gì, cái chết là điều bất hạnh nhất mà người đời phải gánh chịu. Hôm trước truyền hình lại đưa tin, một cháu bé tử vong tại phòng khám X sau tiêm thuốc mặc dù đã được BS xử trí cấp cứu. Còn nhớ cách đây chưa lâu, một sản phụ ở tỉnh TH chẳng may tử vong, người nhà nạn nhân đã gây ra vụ đập phá nhà riêng bác sĩ, mang quan tài nạn nhân diễu phố để gây áp lực. Vụ việc lên cả báo chí nước ngoài, thật là đau đớn!

Mục tiêu cao nhất của tất cả các BV trong hệ thống y tế nước ta là chăm sóc, cứu chữa cho những người bị bệnh. Những người làm việc trong các BV, trong guồng quay hối hả của cuộc sống hôm nay đều phấn đấu hết mình cho mục tiêu đó đến được với tất cả người bệnh. Trong guồng quay đó, không phải lúc nào cũng trơn tru, xuôn xẻ. Không ai đến BV để chờ đợi một kết cục bất hạnh. Nhưng không phải cứ nhân những sơ suất của một vài cá nhân ở một số thời điểm nào đấy để gây ra những vụ việc gây mất trật tự trị an, làm xấu đi hình ảnh đất nước, vốn được coi là điểm đến thân thiện trong con mắt bạn bè, khách du lịch quốc tế, giữa thời buổi nhiễu nhương bom đạn vì mâu thuẫn sắc tộc, tôn giáo, chiến tranh trên thế giới.

Người Việt Nam ta có câu “nghĩa tử là nghĩa tận”, trước mỗi cái chết, dù nguyên nhân gì, cũng là nỗi mất mát của người thân, gia đình và cộng đồng. Nhưng xin hãy đừng biến nó thành tiền lệ, để rồi các BV, các thầy thuốc cứ phải nơm nớp lo sợ cái kết cục bi thảm đó. Những ca bệnh nặng, những tai biến khó lường, những rủi ro trong quá trình can thiệp vào các chức năng sinh lý của cơ thể... ai mà biết trước được tất cả những điều có thể xảy ra.

Nhiều tài liệu y văn thế giới đã có thống kê những sai sót trong y khoa. Đó là điều rất phổ biến ở bất cứ nước nào, kể cả những nước có trình độ y học tiên tiến. Australia có khoảng 20 triệu người, nhưng họ công bố hàng năm có khoảng 18.000 bệnh nhân tử vong có liên quan đến các sai sót y khoa (medical errors), tất nhiên, những người nghiên cứu cũng thấy rằng, điều nguy hiểm là các sai sót này có thể thay đổi được nếu nhân viên y tế được đào tạo tốt hơn và cẩn trọng hơn trong KCB. Vậy ở ta, một nước trình độ y khoa kém hơn họ rất nhiều, thì con số là bao nhiêu? Rất nhiều quy chuẩn kỹ thuật, quy định về lề lối làm việc cũng như lương tâm, trách nhiệm đã và đang ràng buộc để hạn chế đến mức thấp nhất những tai biến đó. Nhân viên y tế hãy tự biết bảo vệ mình bằng cách hạn chế tối đa các sai sót y khoa, trước khi nói đến y đức hay điều gì khác. Đó là ý kiến người viết bài này trích ra từ facebook của một BS. Những sai sót của ngành y (nếu có) của nước ta đã và đang được hạn chế đi rất nhiều. Bằng chứng là tỉ lệ người được chăm sóc về y tế, tỉ lệ trẻ em được tiêm chủng, tuổi thọ của người Việt Nam được nâng lên, chỉ số IBM của người VN đang được cải thiện... rất nhiều. Nhưng đừng quên sách người xưa đã dạy “bà chửa, cửa mả”. Đừng tưởng rằng với những tiến tiến của trình độ sản khoa hiện nay đã khắc phục được câu nói đó. Mỗi khi truyền hình đưa tin về một tai biến làm sản phụ tử vong, tôi lại cầu mong đừng có xảy ra hành động “quan tài diễu phố” hay bắt đền BV. Bởi vì không ai có thể nói trước được điều gì khi mà sản phụ chưa “mẹ tròn, con vuông”. Mà đấy chỉ là một khía cạnh, một góc nhỏ của ngành y trong hàng trăm hàng ngàn những căn bệnh hiểm nghèo đang bủa vây cuộc sống của con người chúng ta.

Các tai biến y tế cần phải được hạn chế và không tiếp diễn. Để đạt được điều đó, một mình ngành y tế cố gắng chưa đủ. Nó cần sự hiệp lực của cả cộng đồng, thể chế cũng như sự quan tâm của xã hội. BS phải được đào tạo chuẩn quy hơn, BV phải được trang bị phù hợp, thuốc men phải sẵn sàng, con người trực tiếp làm trong các BV phải được tập trung vào công việc, không bị phân tán bởi nỗi lo cơm áo... Còn rất nhiều điều phải chấn chỉnh lại. Để các BV không bị bắt đền, cần có sự giáo dục để mọi công dân phải có trách nhiệm với hành vi của mình. Đừng để điều đó thành tiền lệ. Không phải cứ nhân những điều không may mắn, để rồi ai cũng cố giành lấy phần hơn và những lỗi lầm đã xảy ra, ngành y phải chịu hết, vì sự việc đã xảy ra ở nơi các thầy thuốc đang làm việc.

DS. Lê Anh

Nguồn: Internet