Giới hạn,...

Thời tiết những ngày cuối năm, mới 6 giờ chiều mà trời đã tối lắm, bên ngoài vẫn lắc rắc mưa, gió đông bắc thổi từng cơn lạnh buốt! Nhà nào cũng cửa đóng then cài

Thời tiết những ngày cuối năm, mới 6 giờ chiều mà trời đã tối lắm, bên ngoài  vẫn lắc rắc mưa, gió đông bắc thổi từng cơn lạnh buốt! Nhà nào cũng cửa đóng then cài, ánh đèn chỉ tỏa sáng qua các ô cửa kính đã được đóng kín bưng, đường phố vắng vẻ, thỉnh thoảng mới có tiếng xe máy phóng qua vội vã của ai đó có lẽ họ đang có việc gì cấp thiết lắm. Chuông điện thoại reo, nhìn qua màn hình thấy tên người gọi là một cô bạn đồng nghiệp cùng khoa tại bệnh viện làm tôi giật mình. Tôi vội nhấc máy, qua nội dung trao đổi gấp gáp, ngắn gọn, tôi hiểu người bạn đang làm thủ thuật phá thai cho một người bệnh và đang gặp khó khăn cần có sự giúp đỡ, hỗ trợ về chuyên môn. Ở vào tình thế không thể khước từ, tôi vội mặc áo mưa, dắt xe ra đường. Nơi tôi công tác là một thị xã miền trung du, xa bệnh viện tỉnh, mặc dù những năm gần đây hạ tầng cơ sở đã phát triển hơn trước nhưng điều kiện giao thông đi lại cũng còn gặp nhiều khó khăn đặc biệt là khu vực thôn, xã.

Từ lúc ra khỏi nhà và trong khoảng thời gian đi đường, tôi luôn phải hình dung các phương án hỗ trợ sắp tới, bởi tôi biết trong chuyên môn mỗi khi gặp khó khăn có đồng nghiệp hỗ trợ sẽ là chỗ dựa tinh thần rất lớn hoặc đơn giản chỉ là sự “đổi tay” là công việc đã trở nên dễ dàng hơn rất nhiều đặc biệt là đối với các đồng nghiệp nữ vốn đã chân yếu tay mềm rất dễ mất bình tĩnh. Điều đầu tiên tôi nghĩ đến là sẽ kiên quyết không trực tiếp can thiệp vào người bệnh vì có thể sẽ tiếp tục đẩy cái sai của đồng nghiệp đi xa hơn nữa, mặc dù tôi đã từng giải quyết nhiều trường hợp tương tự nhưng với điều kiện thực hiện tại bệnh viện. Phương án tối ưu có thể giúp đỡ đó là đảm bảo để chuyển bệnh nhân đến bệnh viện sao cho an toàn nhất, vẫn biết rằng đây là điều tối kỵ đối với những cơ sở y tế tư nhân vì không muốn để lộ những điều vi phạm chuyên môn. Nhưng rồi khi đến nơi, kiểm tra người bệnh thì thật bất ngờ tôi chỉ cần có một tác động nhẹ là đã giải quyết được nguy cơ tai biến như kiểu “phúc chủ lộc thầy” và thế là tình trạng người bệnh lại trở về với phạm vi kỹ thuật cho phép.

Công việc chính đã xong, nét mặt bạn tôi đã rạng rỡ hơn rất nhiều, tôi ngồi lại theo dõi toàn trạng người bệnh. Ôm chén trà nóng trên tay, lúc này chúng tôi mới có thời gian cùng chia sẻ để nói về một trường hợp người bệnh cụ thể, nhưng tôi biết rằng câu chuyện sẽ diễn ra với nhiều  lý do theo hướng để thanh minh, bao biện thường thấy mỗi khi gặp tai biến. Có thời gian công tác lâu năm trong nghề tôi biết rằng mỗi người bệnh đều có những khó khăn riêng như: nhà không có người phục vụ, ngại đi điều trị xa, sợ tốn kém... bác sĩ muốn có thu nhập thêm, muốn có đông bệnh nhân, khẳng định uy tín chuyên môn, sự tác động của người thân hoặc có suy nghĩ nếu mình không làm thì sẽ có người khác trên cùng địa bàn giải quyết... Nhưng tôi cũng hiểu rằng trong nội dung đăng ký hành nghề y dược tư nhân đã quy định rất đầy đủ, cụ thể về phạm vi, mức độ được phép thực hiện các dịch vụ y tế cho từng cơ sở khám chữa bệnh, tuy nhiên hiện tượng lách luật thậm chí là cố tình thực hiện những dịch vụ vượt quá khả năng cho phép còn khá phổ biến như trường hợp nêu trên. Tôi chỉ còn biết tham gia với đồng nghiệp là ở phòng khám không nên làm những thủ thuật quy định thực hiện tại bệnh viện bởi không có  người và phương tiện hỗ trợ mỗi khi bệnh có diễn biến bất thường cần có lực lượng hồi sức, truyền máu thậm chí là phẫu thuật cấp cứu. Chuyên khoa của chúng tôi là vậy, diễn biến bệnh đang từ bình thường chuyển sang bất thường chỉ trong giây lát, còn điều ngược lại là rất hiếm hoi.

Trên đường về, trời đã giảm mưa nhưng lúc này tôi mới cảm nhận hết được cái rét tê tái nơi đôi tay và khối óc, tuy nhiên tôi vẫn miên man suy nghĩ về nghề nghiệp. Giảm bớt khó khăn cho người bệnh, bác sĩ có thêm thu nhập chính đáng cũng là việc nên làm nhưng ở mỗi vị trí khác nhau, điều kiện hỗ trợ khác nhau cần tuân thủ đúng những quy định cho phép. 

 BS. Vũ Thành

Từ khóa: giới hạn, ...